Báo lỗi

Thiên Sát - Diệt Thần

Chương 81: Lần Đầu Gặp Tịch Trường


Hai người im lặng bay suốt nửa ngày đường không nói với nhau một lời, đến giữa trưa mới hạ xuống một cánh rừng nghỉ ngơi.

Tử Thiên lại thể hiện phẩm chất của một ngừoi đầu bếp ở Cổ Thạch Kỳ, nhanh như chớp đã bắt được hai chú thỏ đem lột da, mỏ bụng, làm sạch sẽ không gặp chút gặp khó khăn.

Hắn đem lá cây khô gom lại, lại đánh ra một chút Hải Tâm Diễm, trong nháy mắt ngọn lửa màu xanh đã bốc lên, hắn xiên hai con thỏ đặt trên đống lửa, ánh mắt chăm chú thỉnh thoảng lại trở mặt mà nướng.

Vương Long dở khóc dở cười, nhăn mày mắng :

- Dùng dị hoả để nướng thịt thỏ ? Ngưoi có biết ngươi đang làm gì không ? Nếu mấy lão gia hoả lánh đời kia biết được chỉ sợ sẽ tức tới hộc máu tại chỗ !

Tử Thiên mỉm cười không đáp, chỉ đơn giản là chăm chú nướng thịt, mỡ thỏ chảy xuống phát ra những tiếng xèo xèo, lúc này mới lấy ra hai lọ gia vị nhỏ xíu, chậm rãi rắc lên thịt thỏ.

Mùi thịt nướng ngào ngạt bốc lên đầy hấp dẫn, đến cả Du Tuyết Sang tính tình lãnh đạm cũng không nhịn được nhìn qua mấy lần, cảm thấy có chút thèm ăn, hai mắt hiếm thấy lại toát ra một tia tinh quang.

Nàng hồ nghi nhìn sang Tử Thiên, thấy từng động tác của hắn cực kỳ thuần thục, nét mặt không khỏi cổ quái.

Tử Thiên đem thịt thỏ đã nướng chín lấy xuống, cẩn thận xé một cái đùi thỏ đưa cho Du Tuyết Sang, nhàn nhạt nói :

- Ăn thử đi !

Du Tuyết Sang cau mày, trong lòng không khỏi vì thái độ lạnh nhạt của hắn mà có chút khó chịu, bất quá nàng vẫn nhận lấy đùi thỏ, ngón tay nàng vừa chạm vào liền rụt lại, nhăn mặt khẽ rên lên một tiếng.

Tử Thiên kỳ quái hỏi :

- Làm sao vậy ?

Du Tuyết Sang nét mặt đỏ bừng cúi đầu, lý nhí nói :

- Ta . . . không cẩn thận . . . bị bỏng !

Tử Thiên hoàn toàn không biết nói gì, ngẩn ngừoi dùng ánh mắt như nhìn thấy khủng long nhìn Du Tuyết Sang.

Võ Linh cường giả lại bị bỏng khi ăn thịt nướng ? Cái này sao nghe cũng chưa từng nghe qua a ?

Du Tuyết Sang xấu hổ muốn chết, nàng từ nhỏ tới giờ chưa từng ăn những món dân dã ngoài (Phát hiện vật phẩm ) trời như vậy, hầu như chỉ toàn là rau xanh các loại hoa quả, vừa rồi tâm trí có chút xao lãng lại quên mất vận công, ngón tay không khác gì ngừoi bình thường chạm vạo đùi thịt vừa nướng xong, không bị bỏng mới là quái sự !

Nàng có chút thẹn quá thành giận, hung hăng đem đùi từ trong tay Tử Thiên đoạt lấy, điềm nhiên xé một miếng thịt nhỏ cho vào miệng.

- A !

Miếng thịt vừa vào miệng không ngờ hương vị cực kỳ thơm ngon, bóng mỡ không quá khô cũng không quá nhão, mềm mại vô cùng, phía trên lại được tẩm ướt mấy loại gia vị đậm đà, so sánh với những món thịt nàng đã ăn ở Thiên Sinh Môn thì đúng là một trời một vực, làm nàng khẽ kêu lên một tiếng, liên tục xé thêm thịt thỏ cho vào miệng.

Tử Thiên mỉm cừoi nhìn nàng, cũng không có lấy gì làm bất ngờ, đột nhiên Tiểu Viêm từ trong ngực chui ra, một miệng đầy nước miếng thòm thèm nhìn con thỏ nướng, vậy mà kêu lên mấy tiếng như mèo :

- Meo meo !

Tử Thiên cười khổ, khẽ gõ đầu tiểu tử trong ngực, mắng nói :

- Ngươi đúng là tiểu gia hoả tham ăn !

Du Tuyết Sang vì tiếng kêu của nó mà dừng ăn, nhìn thấy bộ dạng đáng yêu của Tiểu Viêm trong lòng lại càng cảm thấy dễ mến, liền đi tới trước mặt Tử Thiên ôm lấy Tiểu Viêm trong ngực hắn, dịu dàng nói :

- Vật nhỏ này thật đáng yêu ! Sao ngươi còn không mau cho nó ăn đi ?

Giọng nói của nàng đã có chút hờn dỗi cùng trách móc.

Tử Thiên suýt nữa trợn rớt con mắt, trong bụng ủy khuất vạn phần, thầm nghĩ : “ Đây là thú của ta hay là thú của ngươi ? Ngươi quản làm gì hZ3XG ? Mà ta cũng đâu có định bỏ đói nó đâu cơ chứ ! “.

Nữ nhân luôn có bị hấp dẫn bởi những động vật nhỏ đáng yêu như Tiểu Viêm, ngay cả Du Tuyết Sang cũng không ngoại lệ !

Mà tiểu tử này cũng rất giảo hoạt, cực kỳ phối hợp dụi dụi cái đầu nhỏ ngực Du Tuyết Sang, vẻ mặt hưởng thụ vô cùng.

Tử Thiên lắc đầu bất lực, đem một cái đùi thỏ đưa cho Tiểu Viêm, nhưng để hắn mở rộng tầm mắt chính là tiểu tử này không ngờ ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp, đem cái đùi thỏ lớn hơn cả miệng của nó, ba ngụm ăn sạch, chỉ còn một cái xương nằm chỏng cọng.

Nhìn bộ dáng thèm thuồng của nó, e rằng nếu không phải nó bây giờ còn quá nhỏ, chỉ sợ ngay cả xương tiểu tử cũng không chừa lại !

Tử Thiên trừng mắt há hốc mồm, cừoi khổ không ngớt.

Lão tử vất cả nướng thịt còn chưa được miếng nào, hai ngừoi các ngươi đã ăn gần hết một con thỏ, đây là cái đạo lý gì ?

Hắn đột nhiên có chút hối hận vì vừa rồi chỉ bắt hai con thỏ, lúc này với sức ăn của 3 ngừoi chỉ sợ không đủ.

- Chậc chậc ! Thịt nướng thơm quá, không biết có thể cho tại hạ nếm thử một chút không ?

Đột nhiên từ phía sau truyền đến một giọng cừoi hoà nhã, một nam tử mặc hắc y không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau ba ngừoi, ánh mắt rực cháy nhìn hai con thỏ nướng.

Tử Thiên giật mình kinh hãi, vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nam tử trên mặt đem mặt nạ, chỉ chừa lại cặp mặt đen sâu thẳm.

Nhưng điều làm hắn kinh ngạc nhất chính là đối phương đến đây nhưng bằng vào Nhị Phẩm Linh Hồn Lực của mình lại không phát giác được chút nào, điều này . . . sao có thể ?

Du Tuyết Sang biến sắc, tay đã nắm chuôi kiếm, bất cứ lúc nào cũng có thể lập tức động thủ .

Vương Long cũng kinh hãi không kém, vội quát lên cảnh báo :

- Các ngưoi cẩn thận một chút ! Ngưoi này thực lực sâu không lường được, tu vi tuyệt đối mạnh hơn cả Địa Tâm Viêm Long Tích, ít nhất cũng là Lục Tinh Võ Vương !

Tử Thiên trong lòng hơi trầm xuống, nhưng lời nói vẫn nhàn nhạt không chút tình cảm :

- Xin mời !

Nam tử đeo mặt nạ cười một tiếng, không chút cho rằng mình là ngừoi lạ ngồi xuống bên cạnh, nói :

- Ta muốn cái đùi !

- Không được !

Tử Thiên không hề cho hắn mặt mũi đáp, ngươi là ngưoi mới đến ta vì cái gì lại đưa đùi thỏ ngon nhất cho ngươi ?

- Đùi thỏ là của nàng và tiểu tử này !

- Cái gì ?

Nam tử đeo mặt nạ kinh ngạc trợn tròn mắt, chỉ thấy hai ngừoi kia một cái là băng sương mỹ nhân có chút yểu điệu, cái kia lại là một ấu hổ nhỏ xíu, nhìn thế nào cũng không ăn được nửa cái đùi thỏ, có chút dở khóc dở cừoi nói :

- Huynh đệ à, ngươi không nên đùa ta chứ, hai ngừoi kia thế nào lại chiếm cả 4 cái đùi ? Cho ta một cái cũng không được sao ?

- Không được !


Tử Thiên không nể tình nói.

- Ặc !

Nam tử da mặt khẽ run rẩy, nghĩ tới mình đường đường là Võ Vương lại không nhịn được đi tới ăn ké thịt của hai cái tiểu bối Võ Linh đã đủ mất mặt, nay ngay cả xin một cái đùi thỏ hai ngừoi cũng không cho, còn có thiên lý nữa sao ?

Có điều đây là mình đang cầu người ta, chỉ có uỷ khuất vạn phần tháo ra mặt nạ đem một con thỏ nướng đã mất hai cái đùi ăn ngấu nghiến.

Tử Thiên ngưng thần nhìn lại, mặc dù đối phương đã tháo mặt nạ nhưng khuôn mặt vẫn như cũ được một lớp sương mù che lại, căn bản không thấy được gì !

Hắn đột nhiên quay đầu nhìn hai ngừoi kia, chỉ cảm thấy trời đất một trận quay cuồng suýt ngất đi.

Tiểu Viêm đem nguyên một con thỏ lớn gấp đôi cả ngừoi nó không ngừng ăn như hổ đói, Du Tuyết thì một tay cầm hai cái đùi thỏ, một tay xé thịt ăn ngon lành, thỉnh thoảng lại cười như không cừoi nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ trêu tức.

Tử Thiên hoàn toàn chán nản !

Hắn căn bản lười tranh luận với ba con hàng cực phẩm này, bởi vì có tranh cũng tranh không lại, ngay cả cảm giác đói bụng cũng bay mất, lấy từ trong nạp giới ra một ít trái cây tưoi ăn lót dạ.

Nam tử ăn gần hết nửa con thỏ nướng, đến ngón tay cũng dính đầy mỡ, ngẩng đầu lên nhìn Tử Thiên, hồn nhiên hỏi :

- Có rượu không ?

Tử Thiên suýt nữa chết sặc, ngưoi tới ăn thịt nướng của ta, bây giờ lại còn đòi rượu, đây là cái đạo lý gì ?

Hắn ngay cả tâm tư nói chuyện cũng không có, lười nhác đem một bình rượu ném cho y.

Tử Thiên không uống rượu, hắn không thích cảm giác mất kiểm soát đối với hành động của mình, nhưng Vương Long lại rất có hứng thú, mặc dù hắn uống cũng không nhiều nhưng trên đường cũng mua không ít để dành.

Nam tử mừng rỡ, không ngần ngại đem bầu rượu tu một hơi ngon lành, ra vẻ cực kỳ thoả mãn.

Nam tử khó hiểu nhìn Tử Thiên một chút, hỏi :

- Tiểu tử ! Ngươi vì cái gì cho ăn cơm uống rượu thoải nái như vậy ?

Tử Thiên vô vị đáp :

- Không cho ngưoi mà được sao ? Ngươi là Vương cấp cao thủ, chỉ bằng mấy ngừoi chúng ta muốn cản cũng không được rồi !

Nam tử ngẩn ngơ, nhất thời cảm thấy giống như mình đang cậy già lên mặt mà ép buộc hắn, không nhịn được có chút xấu hổ, ho khan nói :

- Các ngưoi định đâu ?

Tử Thiên nhàn nhạt liếc hắn một cái, đáp :

- Liên quan gì tới ngươi ?

Nam tử đeo mặt nạ giận tím mặt, hung hăng dựng thẳng một ngón tay chỉ vào mặt Tử Thiên, quát :

- Ngưoi giỏi ! Còn dám ở trước mặt ta kiêu ngạo ?

Tử Thiên đảo cặp mắt trắng dã, có chút bất đắc dĩ nói :

- Ngươi vừa mới ăn thịt nướng, uống rượu của ta ! Giờ lại muốn lấy oán báo ơn sao ?

Nam tử giận không chỗ đánh, hừ một tiếng đáp :

- Ta dù thế nào cũng ăn của các ngưoi một bữa cơm, vậy liền theo các ngưoi đi tới nơi, coi như là trả một cái ân tình !

Tử Thiên lắc đầu nói :

- Không cần ! Cũng chỉ là một bữa cơm mà thôi ! Chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, không tiễn !

Ý tứ của hắn rất rõ ràng, ngưoi ăn thì ăn xong rồi, vậy ngưoi còn lại đây làm gì ?

Nam tử kia tức tới thất khiếu bốc khói, nghĩ tới mình một gã Võ Vương lại phải đi cầu một tên Võ Linh để trả nợ ân tình, cái này . . . cũng quá mức không thực tế đi a ?

Nhưng hắn thấy Tử Thiên một bộ dạng không làm quan tâm cũng bó tay không có cách, nghĩ thầm tuy hắn ngoài miệng nói không cần nhưng chỉ cần mình đi theo hắn, nếu hắn gặp rắc rối gì mình liền ra hoá giải, như vậy cũng không nợ hắn nữa rồi . . .

Nghĩ ngợi xong xuôi, nam tử đem mặt nạ lần nữa đeo vào, lười biếng đứng dậy, chắp tay nói :

- Nếu đã như vậy, hôm nay ăn một bữa cơm của các người, Tịch Trường Thiên ta nhất định sẽ có ngày hồi báo !

Lời nói còn chưa dứt, thân hình đã loé lên, biến mất không còn thấy bóng dáng.

- Tịch Trường Thiên . . .

Tử Thiên cặp mắt lúc này mới bỏ đi một tia lo lắng được che giấu rất kỹ, mỉm cừoi lẩm bẩm :

- Ngươi cũng trả nợ ân tình của ta ? Nói thì dễ lắm !

 

Hay, vui, tình cảm nhẹ nhàng :)) Đào Vận Binh Vương

Event: Tri ân độc giả





COMMENT